Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011

lạc quan

Only yesterday
"the carpenters"

After long enough of being alone
Everyone must face their share of loneliness
In my own time nobody knew
The pain I was goin' through
And waitin' was all my heart could do

Hope was all I had until you came
Maybe you can't see how much you mean to me
You were the dawn breaking the night
The promise of morning light
Filling the world surrounding me
When I hold you

Baby, baby, feels like maybe, things will be all right
Baby, baby, your love's made me

Free as a song, singin' forever

Only yesterday when I was sad and I was lonely
You showed me the way to leave the past and all its tears behind me
Tomorrow maybe even brighter than today
Sinc I threw my sadness away
Only yesterday

I have found my home here in your arms
Nowhere else on earth I'd really rather be
Life waits for us, share it with me
The best is about to be
So much is left for us to see
When I hold you

Baby, baby, feels like maybe, things will be all right

Baby, baby, your love's made me
Free as a song, singin' forever

Only yesterday when I was sad and I was lonely
You showed me the way to leave the past and all its tears behind me
Tomorrow maybe even brighter than today
Sinc I threw my sadness away
Only yesterday

 






Thứ Năm, 19 tháng 5, 2011

chán nản

Ngay ban đầu tiêu chí của blog này muốn viết nhiều chuyện vui chứ không phải những chuyện buồn, nhưng giờ tâm trạng không được vui, chán quá đi nếu không viết ra chắc đêm nay không ngủ được.
Không biết khi yêu điều quan trọng nhất là gì, tương lai, vật chất hay lòng tin....lòng tin là gì nó có thể to lớn để con người ta bỏ qua tất cả những lỗi lầm, những chuyện buồn không?Khi nào thì hai người mới có sự đồng cảm, thật buồn tẻ và chán trường nếu mỗi ngày lại nảy sinh một xích mích mà người kia lại không muốn giải quyết triệt để.
Những chuyện tưởng chừng như nhỏ nhặt mà cũng có thể sinh mâu thuẫn, chắc là sắp đi đến hồi kết.
Một lần khóc, hai lần rùi nhiều lần tiếp diễn nhưng mọi chuyện vẫn cứ lặp lại, cũng chấm dứt bằng 1 câu xin lỗi nhưng sao mình nghe dễ dàng quá, làm tổn thương rùi lại nói xin lỗi.
Vậy có thể chấp nhận lời xin lỗi đó không khi nó dường như sáo rỗng.Cả mình và anh ấy cần thời gian để suy nghĩ xem có thể chịu đựng được nhau, một con người háo thắng như mình đã nhiều lần chấp nhận thua cuộc, tuy nhiên nó vốn là bản tính mình sợ một ngảy nào đó không thể chịu thua được nữa.
Nhân tiện đang nghe bài hát "becaue you loved me" nghe bài hát mà sao càng thấy buồn thêm.Đêm dài........

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011

OLD FRIENDS !



Chao ôi Minh nhà ta luôn có cái nụ cười hở 10 cái răng.



Nhí nhảnh, hồn nhiên, dễ thương đúng nghĩa hihi
Giờ thì mỗi đứa 1 nơi, 1 chỗ, 1 công việc.




 Bạn này biệt danh Hà Điên, người hiểu mình nhất
Thời sinh viên group mình chỉ có 2 đứa, mình và nhỏ ấy, đi đâu cũng có nhau, ăn, chơi, cúp tiết kể cả thi lại...




Còn bạn này là Phượng lùn đúng nghĩa cái chữ lùn luôn áh, tuy nhiên vẫn cao hơn mình 1 tí.



Cận cảnh Hà điên




Đây là bạn Hạnh, bạn này thì ít liên lạc tuy nhiên vẫn rất thân, hiện giờ thì đang làm trong 1 bank ở Sóc Trăng, hồi đó đi học nếu muốn học giỏi thì ngồi kế bạn này, học cực chăm, chứ không như mình, step by step.



Cận cảnh Phượng lùn.